Phía sau nụ cười

Nụ cười của chị cán bộ không có tội. Nụ cười đó là một nét đặc trưng của người Việt xã hội chủ nghĩa hôm nay vẫn luôn cười ngô nghê trước mọi chuyện. Nụ cười đó có thể là cách trần tình về sự may mắn của chính chị ta, sau khi thoát nạn trước cảnh tượng quá đáng sợ. Nụ cười của người Việt qua mấy mươi năm, dường như đã không còn là biểu cảm cụ thể, mà chỉ là cách giới thiệu cho một sự tồn tại đơn giản…

Tuấn Khanh's Blog

2572347

Rất nhiều người lý giải chuyện đoàn cán bộ của Hội Chữ Thập Đỏ ở Nepal bị phản ứng dữ dội, do một người trong đoàn đã chụp ảnh, trỏ vào đống đổ nát sau động đất và cười. Hành động đó bị nhiều người Việt Nam chỉ trích dữ dội coi là “không nhân văn”, “vô nhân đạo”… tuy nhiên, thật ra vẫn có nhiều cách giải thích để thấy rằng nụ cười đó không phải là tội.

Ngay trong 9gag.com, một trang web hài hước có hàng triệu người xem, công chúng cũng không màng đến nụ cười của chị cán bộ, mà chỉ cười chuyện khi vô số những khách du lịch không chuyên môn cứu hộ cùng người dân Nepal ra sức giải nạn, thì những nhà thiết kế giải nạn chuyên nghiệp đã lên máy bay về nước lập tức.

Nụ cười của chị cán…

View original post 903 more words

Thế kỷ kết liễu độc tài

Một bài rất đáng để đọc!

Tuấn Khanh's Blog

images

Những ngày của đầu năm 2015, tin tức về cái chết của Fidel Castro, nhà lãnh đạo cộng sản khét tiếng của Châu Mỹ Latin đang được lan truyền khắp nơi. Có thể đó chỉ là tin đồn. Có thể ông ta đã chết nhưng đảng cộng sản Cuba đang chọn tìm một thời điểm thích hợp để công bố, như số phận của nhiều nhà lãnh đạo cộng sản khác. Cũng có thể tin đồn đó chỉ là cách phản ánh một tâm thức chán ghét của của đám đông về nhân vật này. Nhưng điều quan trọng hơn, với những gì đang diễn ra ở Cuba, thì ý nghĩa tồn tại thể chất của nhà độc tài cộng sản 88 tuổi không còn quan trọng: Trong mắt loài người văn minh, Fidel Castro kể như đã chết.

Cũng giống như nhiều lãnh tụ cộng sản háo danh khác…

View original post 1,316 more words

WORK IN SINGAPORE: EXCELLENCE IN WORK CULTURE IS THE KEY TO ACCELERATE CAREER

Based the Global Competitiveness Report 2011 – 2012 by the World Economic forum, Singapore is considered to be the best place to work in Asia (http://www.edb.gov.sg/content/edb/en/why-singapore/about-singapore/facts-and-rankings/rankings.html). According to the report, this country is also ranked top 5 of the world for most business conducive labour regulations, which illustrates the high working quality conditions. Singapore is definitely a place to consider for a relocation.

singapore

When finding new job in Singapore, one will need to prepare himself to perform well and to interact effectively with Singaporean clients and colleagues. Knowing the Singaporean culture will be one of the most important asset while working there.

All countries have a different business culture. Singapore work culture is a unique blend of Asian and Western cultural influences. “When in Rome, do as the Romans do”; therefore it is crucial to understand its work culture that has been summarized below in three categories.

Hierarchy and Collectivism

Chinese make up more than 74% of the Singaporean population , therefore the local firms have a strong Chinese influence when it comes to traditional values (http://www.moh.gov.sg/content/moh_web/home/statistics/Health_Facts_Singapore/Population_And_Vital_Statistics.html). This translates into a culture with very high respect of the authority. In such a hierarchical society or workplace, juniors do not openly argue with seniors or superiors.

In a traditional Western work culture, people seeking for personal achievement and individual performance is highly valued. In contrast, Singaporeans appreciate the collectivism. Group harmony and collectivism play an important role in the work culture. At the workplace, teamwork and cooperation are seen as the main means of achieving company goals. People tend to work together and share their rewards rather than strive for individual recognition.

In summary, every new middle or top manager starting a new career path in Singapore should show their goodwill cooperation instead of individual ability.

Multiple Ethnicities, Multiple Cultures

Since a lot of Chinese, Indians, Malaysians and British have been settling in Singapore for decades, the country has 4 official languages: English, Mandarin, Malay and Tamil (http://en.wikipedia.org/wiki/Languages_of_Singapore). However, English is the common language for business.

The large multinationals are mostly influenced by the Western culture when it comes to operating whereas their local counterparts and the government organizations have a more traditional Asian style. The Singaporean workplace is often compared to Hong Kong or Tokyo in term of diversity.

Some Singaporeans looks like Westernized and they might not wholly practice the traditional values or respect hierarchical relationships. But it is good for foreigners to learn and understand the behavior of the Chinese, Indians and Malays to fully integrate themselves into the culture.

Business and Meetings

Singaporeans are normally punctual for their appointments and expects the same from their partners. Everyone has to be well prepared for the meetings and hope for the same organized behavior from other managers. Besides, it is important to maintain the group harmony during meetings. Bearing in mind that the quality of the relationship is the key determinant of success is crucial in Singapore.

Giving a gift is a common way of being grateful. However, it is possibly better to give one gift to the group as a whole. Similarly with other Asian countries, gifts should be packed and are not to be opened in front of the giver.

Jin

To sum up, it is important to remember unwritten formalities above when working with Singaporean colleagues to have a better working relations. When an individual lands a new job in Singapore, it might be a determinant step in his career. New position, new experiences!

Tìm người tình!

TÌM NGƯỜI TÌNH Ở CHUNG!!! (Chỉ tuyển bạn nữ, bạn gay có thể xem xét)

Vì lý do ở một mình quá lâu đôi khi cũng thấy cô đơn và tự kỷ nên mình muốn tìm 1-2 bạn ở chung. Địa chỉ hẻm 160 Vườn Lài, p.Tân Thành, q.Tân Phú (gần Galaxy Nguyễn Hồng Đào, khu vực không kẹt xe, hẻm rộng, an toàn, gần chợ/bệnh viện/siêu thị/khu phức hợp ăn nhậu quận TP…). Phòng rộng rãi sạch sẽ, 2 cửa sổ, có gác, toilet riêng, để xe tầng trệt… nói chung là phòng sạch, thơm và đẹp :v )

Quyền lợi:
– Những lúc rảnh đc Jin heo nấu cho ăn nè, đc ngủ chung với mình nè (mình tròn tròn nên ôm ngủ là hơi bị thích nhé!), lúc buồn buồn có người ngồi nghe tâm sự khóc lóc các kiểu, tối chán chán có thể chở đi ăn uống café shopping…, thỉnh thoảng m có hẹn bạn gái m đi nhậu thì đc dẫn đi chung luôn nè :v v.v… ;))
– Thỉnh thoảng đi phượt có thể dẫn đi chung luôn 😉
– Phòng đầy đủ vật dụng cần thiết, người tình của mình chỉ việc xách mông qua ở thôi.
– Share tủ sách Kinh tế – Văn hóa – Giáo dục – Giải trí hơn trăm quyển.
– Có quân sư tình yêu lúc giận nhau với người ấy, hoặc được giới thiệu kèo thơm nếu bạn đang “Now Alone”, bạn m FA nhiều lắm :))

Nghĩa vụ:
– Góp ‘gạo’đầy đủ để thổi cơm chung :3 . Bao gồm: tiền nhà 2tr2/tháng, nước 15k, điện 3k. Trung bình 1 tháng = 2tr5 chia 2 or 3 người tùy theo. Nếu bạn không xài tủ lạnh m có thể trả riêng tiền điện chạy tủ lạnh 🙂
– Đóng góp chung vào công cuộc vì một mái ấm sạch, đẹp và thơm ❤
Tính m thoải mái, dễ gần, dễ chịu, dễ thương :v . Có khó tính nhưng sống lâu hiểu nhau sẽ thấy mình đáng yêu biết bao nhiêu! :”>
Ưu tiên người miền Trung hoặc các gái xinh đợp đang làm trong ngành Marketing/PR (để tiện bề học hỏi). Lẹ tay inbox cho Jin heo hoặc call số 0985 14 tám tám chín mươi nhen mí bạn! ❤

Ps: Cả nhà share giùm với nhen để em nó mau tìm thấy người tình trong mộng. Xin chưn thành cảm ơn và…hậu tạ! 😉

Vu Lan nhớ Mẹ!

Tags

, ,

“Vu Lan lại đến năm nay
Con cài hoa trắng để thay hoa hồng
Mẹ đã khuất núi non bồng
Vần thơ nhớ Mẹ lệ nồng mặn môi

Khi con viết chữ Mồ Côi
Là con thấm nghĩa cuộc đời thân đơn
Còn ai kể lể dỗi hờn?
Vào ra thiếu vắng trong cơn đau vùi

Ngày nào có Mẹ cười vui
Bây giờ Mẹ mất ngậm ngùi tiếc thương
Một mai trên vạn nẻo đường
Ðắng cay cam chịu sầu vương riêng mình

Khói hương nặng gánh thâm tình
Ðưa theo mây gió chứng minh nguyện cầu
Khấn xin hồn Mẹ nơi đâu?
Hiển linh gia hộ biển sầu vượt qua

Trùng khơi giữa bể ái hà
Ðoạn lìa Mẫu tử xót xa nào bằng
Mong sao nơi cõi vĩnh hằng
Hương linh siêu thoát nghiệp căn luân hồi”

Bạch Vân Nhi

Saigon in my heart.

Tags

(Back up ~ July 17, 2014)

– What do you think abt HCMC? – She asked me

– I prefer to call it “Saigon”. It’s sleepless city. Saigon is splendid with big buildings, nice restaurants, beautiful rooftop bars,… But there are many poor people in this city. Rich people enjoy their luxury life. And poor people live their life with honest and optimism. It’s two sides of life. I love Saigon in every single breath. Just remember somebody said that “Nothing beats a thrill of being a Saigonese. We might be poor but we are always happy. And that’s the only matters in life.”

She smiled.

Maybe she loves Saigon, too. 🙂

(Img fr Pin.) Continue reading

ĐỌC THỬ CHƯƠNG 9 SÁCH “PHÒNG THÍ NGHIỆM CỦA NHÀ QUẢNG CÁO”

Tags

, , , ,

Dưới đây là chương 9 trong quyển sách “Phòng thí nghiệm của nhà quảng cáo” của Claude Hopkins – ông tổ ngành quảng cáo hiện đại. Đây là một trong những quyển sách “gối đầu giường” của Ogilvy. Sách được xuất bản với giấy phép của NXB Thời Đại, 2014.

Link download: http://www.ecoblader.com/2014/07/doc-thu-chuong-9-sach-phong-thi-nghiem-cua-nha-quang-cao/

10521245_662268250520989_1991270867_o

Chị

Gặp lại chị vào một ngày trời Sài Gòn đầy nắng, người đang yêu thì thấy từng giọt nắng dịu dàng xuyên qua từng kẽ lá, buông mình nhẹ nhàng như nàng thơ; còn người cô đơn thì chỉ thấy nắng gì mà nắng cháy da cháy thịt, nắng nóng bà cố…

thôi, nắng mưa là chuyện của trời… đi với người đẹp thì chút nắng chút mưa sao mà sánh với nụ cười ấy được. Gái…ba con nhìn mòn con mắt… Chị vẫn đẹp như vậy, nét đẹp rất đằm thắm và dịu dàng. Mỗi lần chị cười, phía đuôi mắt quét một đường duyên đến lạ.

Chuyện bâng quơ và chuyện đời rất vui. Chuyện những ngón tay hao gầy chẳng bao giờ đan chặt được vào nhau. Chuyện mái tóc buông dài ơ hờ bên cửa sổ. Chuyện đôi mắt nổi những đường gân đỏ au thỉnh thoảng lại cố gắng rớt vài giọt nước trong lành (thỉnh thoảng thôi). Và chuyện người đàn bà đẹp lẳng lặng dắt 3 đứa con mỗi đứa một ông bố bỏ nhà đi; người đàn bà đêm khóc thầm ngày xoay như chong chóng làm con buôn và trời thương nên chẳng mấy chóc trở thành bà giám đốc xinh đẹp, sở hữu luôn cả mấy cái quán cafe nhà hàng; giờ thì có người yêu rồi, chàng và nàng rất hợp nhau, chàng và đàn con của nàng cũng rất hợp nhau. Thỉnh thoảng chồng cũ của chị cũng sộp, mỗi lần về VN lại cho vài trăm đô US. Bả nhận vậy thôi chứ bả nhiều tiền lắm, tiền nhiều chả biết làm gì nên bả toàn đi từ thiện không à.

Lại chuyện người đàn bà đẹp, ngày xưa cũng chưa xưa lắm, chị nhiều người theo lắm (Tất nhiên, vừa đẹp vừa điện nước đầy đủ ma nào chẳng ham!). Và nàng chỉ nhẹ nhàng thì thầm vào tai chàng “Vậy anh nuôi 3 đứa con em nha!”. Các anh cười rất tươi nhưng anh nào cũng tính đường rút êm rút gọn. “Thử thôi mà! ^^” – Chị nói nhẹ tênh. Lạy Phật, em còn non và xanh lắm, cô cô tha cho. Chị lại cười, lại dịu dàng thì thầm vào tai cô gái như rót mật “Khi nào em khôn hơn thì chị tha!”

Nói đến đây, tự nhiên nó chợt tự hỏi mình “Khi nào mình mới khôn lên nhỉ? Hay phải tập tành các em mai thỏ bây giờ kiếm anh nào khờ khờ lừa chơi mới biết mình khôn lên được?!”

Thôi, má la chết! Mẹ chúa ghét đứa nào sân si, đua đòi. Mình thì muôn đời chỉ muốn làm con gái cưng của mẹ thôi. Đứa nào mà rước được con thì sướng lắm mẹ hè!

Nói rứa thôi chứ nhiều khi cũng thấy chênh vênh 22. May mà có chị nên đời cũng dễ thở hơn chút. Chị chỉ dứt khoát một câu “Ờ tui biết mà. Vậy nên buổi tối đừng có vừa khóc vừa ngủ mơ nữa nha!”

Xong rồi chị lại đi lo công chuyện. Mai chị về HN.

ps: Hình ảnh down trên mạng, chỉ mang tính chất minh họa. Không dám post hình thiệt vì sợ mai lên báo nổi tiếng chết.

Thực sự là tôi không biết được tình yêu ba dành cho mẹ nhiều như thế nào. Chỉ biết là trong những ngày cuối cùng ở bệnh viện, khi mẹ quá yếu không thể nói được lời nào, mẹ đã khóc lúc ba dịu dàng hôn lên trán mẹ, âu yếm đôi bàn tay đã chấm đồi mồi lên gò má người phụ nữ đã cùng ba đi suốt cuộc đời… Và trong những giây phút ấy, tôi nhận ra rằng tình cảm đó không chỉ là tình yêu, mà còn là tình nghĩa vợ chồng mấy chục năm keo sơn gắn bó. Đó là sự ray rứt của mẹ khi không còn có thể ở bên cạnh chăm sóc ba, không thể lo cho ba chị em tôi tới nơi tới chốn. Đó là sự thương nhớ của ba dành cho người vợ tảo tần sớm hôm và luôn một lòng chung thủy với ba. Nhìn ba trầm ngâm ngắm nghía chiếc áo dài cưới của mẹ và cẩn thận móc vào tủ, tôi không sao diễn tả được cảm giác nỗi đau như có ai bóp nghẹt tim mình… Tôi đã từng yêu nhưng chưa bao giờ cảm giác được tình yêu có thể đẹp như vậy, tự trong thâm tâm chỉ ước rằng có một người yêu tôi vừa đủ nhưng thương tôi thật nhiều, để tôi có thể dành trọn vẹn niềm tin, tình yêu, sự tôn trọng và lòng chung thủy cho một người duy nhất, như mẹ đã từng dành cho ba…

Vẫn biết rằng đức Phật dạy rằng mọi sự đều vô thường, nhưng tôi vẫn không thể nào chịu được nỗi đau khổ quá bi ai này. Tôi thấm thía biết bao nỗi đau mồ côi đoạn trường… Mẹ từng bảo rằng mẹ chờ đám cưới tôi, mẹ sẽ tổ chức thật hoành tráng, giờ không có mẹ, tất cả những thứ khác liệu có còn ý nghĩa gì…

Tôi rất giống ba. Những suy tư trong lòng hầu như không bao giờ hiện lên trên nét mặt, chỉ có đôi mắt gợn những nỗi buồn không tên. Hằng ngày tự kìm nén lòng mình để không phải rơi một giọt nước mắt nào, sợ người ta cười vì tôi yếu đuối, cố gắng cứng cỏi vì sợ rằng chỉ một phút chốc yếu lòng sẽ khiến bản thân mình gục ngã. Tính ra bây giờ chỉ còn ba có thể lau nước mắt cho tôi, mà tôi không muốn ba nhìn thấy tôi khóc. Chỉ có đêm về khi nằm một mình trong bóng tối nhìn lên trần nhà lờ mờ những sắc màu không rõ, những kỉ niệm về mẹ lại hiện lên rõ mồn một, những giọt nước mắt nóng hổi tự nhiên lại thi nhau lăn dài trên má…cho đến khi mệt ngoài thì chìm vào giấc ngủ và mong rằng sẽ gặp mẹ trong mơ.

Cuộc sống rồi cũng sẽ phải tiếp tục, và tôi tin rằng mẹ luôn ở bên cạnh tôi. Vì trong tôi dòng máu của mẹ vẫn chảy. Cảm ơn mẹ vì tất cả. Con sẽ cố gắng sống thiện tâm, như mẹ đã từng!…